WA Stylized Flowers2 15Cửa Đã Đóng

Một con virus làm cả thể giới phải chậm lại, cũng phải thôi. Vì thế giới loài người đã xoay chuyển quá nhanh. Người ta vội ăn, vội nói, vội đi, vội sống, vội yêu, vội bỏ, vội suy nghĩ, vội phán đoán.... mọi thứ đều rất vội. Vội đến nỗi đi nhà thờ cũng đi thật trễ, lật đật về thật sớm, hôm nay sao giảng dài thế??? Mất cái hẹn của tôi với đối tác, bạn bè. Vội đến nỗi cầu nguyện cũng chỉ qua quýt chiếu lệ, mặc kệ Chúa đang mong nghe. Vội đến chẳng đủ thời gian để học thuộc lòng một câu Kinh Thánh, cũng chẳng bao giờ quan tâm, hỏi han, chăm sóc, yêu thương một ai. Vội đến chẳng một cuộc gọi điện cho bố mẹ, gia đình. Người ta vội đến nỗi không ai đủ thì giờ để nhìn lại chính mình, hôn nhân của mình, gia đình của mình đã và đang thế nào? Vội đến chẳng ai chào nhau được một câu tử tế, vội đến quên cả cốt nhục, tình thâm. Vội đến bỏ quên những cuộc đời xung quanh mình, vội đến chẳng khi nào có một bữa cơm gia đình ấm áp... Vội đến nỗi không thể đợi thêm một vài giây đèn đỏ, hoặc chờ cho đến khi rào chắn tàu hoả mở ra rồi hãy đi.... VỘI ĐẾN NỖI CHUYỆN ĐÔNG TÂY KIM CỔ TRÊN FACEBOOK ĐỀU BIẾT CẢ. Bây giờ thì.... không vội được nữa. Bây giờ thì Thiên Chúa muốn nhân loại đóng cửa lại để tra xét đời sống của mình, nhìn vào chính mình một cách cẩn thận và nghiêm túc có thể nói là việc làm khôn ngoan nhất. Đóng cửa là để cầu nguyện, để tra xét, để nhìn nhận chân thật cuộc sống đã qua của mình, là để có thái độ đúng đắn với bản thân, và cuộc sống để biết trân quý những giá trị cốt lõi mà Chúa đã tạo nên và đặt bên cạnh cuộc đời chúng ta, và biết cách chọn lọc các mối quan hệ. Hơn lúc nào hết, lúc này người ta mới thấy trân trọng cuộc sống, trân trọng gia đình, trân trọng bạn bè bằng hữu và những người yêu thương, trân trọng những thứ, những con người mà trước đây vốn vì vội quá chúng ta chẳng màng để ý tới. Còn những người sống thánh hiến, là những người có thể nói gần gũi bên Chúa nhất, như là người môn đệ Chúa yêu, chính được Chúa yêu nên Chúa cũng đòi hỏi sự đáp trả tình yêu và sự hiểu Chúa. Thế nhưng, cũng không ít lần người sống thánh hiến vấp phạm và yếu đuối trước tội lỗi. Đây cũng là một cơ hội để đóng cánh cửa tâm hồn, để ngồi lại với lòng mình thật sự để được gần Chúa hơn ai hết, một cách đúng nghĩa nhất. Đóng cửa để đủ thời gian xem lại cuốn phim quay chậm cuộc đời của mình trong suốt ngần ấy năm... Ta sẽ thấy tường tận những nông nỗi, nóng giận, cuồng nộ, ích kỷ, những vấp váp... Cứ tưởng rằng đàng sau những cánh cửa đóng ấy người ta sẽ chẳng thấy nhau, gặp nhau nữa, thế nhưng đằng sau cánh cửa ấy lại lan tỏa tinh thần hiệp nhất hơn bao giờ hết. Những cánh tay nối dài của Chúa được trải dài trên những mảnh đời nghèo khổ, vô gia cư, thất nghiệp,... Các gia đình giờ đây quay quần bên bữa cơm gia đình thật sự, họ dành thời gian cho nhau và làm những điều trước giờ họ chưa từng làm. Đặc biệt, các giờ kinh trong gia đình cũng được bắt đầu như một thói quen, họ bắt đầu nhớ đến Chúa và có Chúa trong cuộc sống. Còn ngoài kia, các bác sĩ và nhân viên y tế được làm việc đúng với trách vụ của mình hơn bao giờ hết, sự hi sinh và lương tâm nghề nghiệp đã giúp họ can đảm cứu chữa bệnh nhân hết mình và hết sức. Tạ ơn Chúa vì một mùa Covid đầy ý nghĩa và tình người, sau những sự trở về thật sự, sau những cánh cửa đóng giờ đây con người mang một hi vọng mới, một cách sống mới. Xin Chúa tiếp tục nhìn đến thế giới của chúng con và ban bình an cho chúng con!

LaVang 2