Ngon Lua Chua Thanh ThanTôi đã đi lòng vòng qua con đường mòn này ba lần rồi mà vẫn chưa ra khỏi cánh rừng. Cho dù trong tay cầm mảnh giấy có họa đồ chỉ lối, tôi vẫn lạc đường. Mỗi lúc tôi một thấy mình đi sâu hơn vào khu rừng vắng. Gió từng cơn thổi đến và cành lá uốn mình lượn làn gió tạo nên những vũ điệu mê hồn. Vào giờ khác có lẽ tôi đã dừng lại chốn này để vui hưởng cảnh đẹp thiên nhiên, nhưng lúc này mặt trời ngả bóng và màn đêm hiện dần trước mặt tạo ra vẻ huyền bí của chốn hoang vu làm tôi lo ngại. Tôi hồi hộp vì không biết mình sẽ chạm trán với những gì, và tôi lo sợ không biết mình có tìm được lối ra khỏi khu rừng này không. Bất thình lình một cơn gió lạnh lùa vào gáy làm tôi hú hồn rồi co chân chạy thẳng về phía trước.

Chạy được hồi lúc tôi thấy chập chờn trước mặt có tia sáng. Tiến lại gần, tôi dừng chân bên đống lửa hồng. Tôi rảo mắt nhìn quanh có những ai thì chỉ thấy chiếc bóng đang chăm chú bên cạnh lửa hồng. Thỉnh thoảng chiếc bóng lại giơ tay đưa đẩy mấy khúc củi cho ngọn lửa cháy đều. Mon men đến gần để được sưởi ấm, tôi thiết nghĩ vị chủ nhân không nỡ đuổi tôi ra chốn lạnh lẽo của đêm khuya. Thấy lão ông chưa muốn tiếp chuyện nên tôi không dám lên tiếng phá tan sự yên tĩnh của màn đêm; đồng thời bắt chước lão ông, tôi cũng vòng chân ngồi nhìn đống lửa.

Nhìn vào ngọn lửa đang bốc cháy, tôi thấy nhiều khúc củi được đặt vắt chéo chồng chất lên nhau. Có những khúc ngắn dài, có những khúc trơn tru và cong queo, và một vài khúc màu sắc khác nhau đều được ngọn lửa liếm qua và cháy bừng. Lâu lâu lão ông lại cầm khúc cây dài đưa đẩy mấy miếng củi, ngọn lửa phực cháy lớn hơn và lan sang một vài đoạn gỗ chưa kịp bén cháy. Ngọn lửa đỏ hừng xuất ra hơi ấm xung quanh; cùng lúc, những lưỡi lửa lớn nhỏ bập bùng cháy đều tỏa ra ánh sáng mơ huyền trong đêm tối. Tôi cứ ngồi thế chăm chú nhìn đống lửa cho đến khi khúc gỗ cuối cùng bắt lưởi. Và khi mệt qúa, tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Giật mình thức giấc, tôi mở choàng mắt láo liếc nhìn xung quanh. Xa xa ánh thái dương bắt đầu ló rạng và vạn vật cũng trở mình thức giấc chào đón một ngày mới. Đàn chim líu lo trên cành và một vài chú sóc và thỏ rừng con đã bắt đầu kiếm ăn. Sực nhớ đến lão ông, tôi nhìn vòng quanh đó đây để kiếm tìm mà không thấy bóng dáng một ai. Đầu óc tôi nảy ra ý nghĩ: chẳng lẽ đêm qua mình đã mơ gặp lão ông hay là mình đã gặp ma? Nhìn dấu vết tro tàn của đống lửa đêm qua, tôi biết chắc mình đã không mơ. Tôi tần ngần nhìn đống tro tàn không còn vết tích gì của những khúc củi cong queo nhưng đã biến thể thành đống bụi đen. Ngọn lửa liếm qua các khúc củi, đốt cháy và làm nó biến dạng. Và Nhờ lão ông điêu luyện đưa đẩy mấy miếng củi mà ngọn lửa đã đốt cháy cho đến đoạn gỗ cuối cùng.

Tôi nhớ lại cách đây không lâu, trong buổi chia sẻ, tôi đã tâm sự về những thay đổi của chính mình. Và tôi đã rất xúc động. Tôi bị giao động mạnh vì những gì rất quen thuộc với tôi bị tước đoạt khỏi mình. Tôi gần như không thấy đâu hình bóng cũ của mình nữa; mà thế vào đó, tôi thấy một con người hành xử và suy nghĩ khác thường. Tôi phán đoán quảng đại hơn; cho dù đã có hy sinh rồi nhưng khi việc đến tôi càng phải dấn thân nhiều hơn; lắm lúc bị hiểu lầm tôi cố gắng vươn lên trên những dư luận để sống và làm những việc đòi buộc nơi mình. Những thay đổi đây đều là tốt cả nhưng nó đòi hỏi rất nhiều ở cá nhân tôi. Lắm lúc tôi cảm thấy mình như vòng cung trong tay xạ thủ và đang được ông kéo ghì thật mạnh cho mũi tên đi xa. Càng nhiều đòi hỏi để được biến dạng, thay đổi, tôi càng xót xa đau. Tôi chỉ muốn tìm lại chiếc bóng cũ mà ẩn thân. Và cũng có lúc tôi đã cưỡng lại bàn tay vô hình kia đưa đẩy cuộc sống mình; bởi thế, giờ đây tôi chưa được biến dạng hoàn toàn, chưa được biến đổi thành một con người mới.

Thình lình một cơn gió thật mạnh thổi đến, lốc xoáy và cuốn hút đống tro làm nó tan rã tung bay khắp bốn phương. Tôi giơ hai bàn tay lên che mặt thì chợt nhận ra mình đang cầm mảnh giấy trong tay. Nhìn kỹ lại, tôi thấy miếng giấy có chữ viết cả hai bên. Một bên nói về Ngôi Ba Thiên Chúa, Chúa Thánh Thần. Một bên vẽ dấu hiệu lưỡi lửa và cứ theo khẩu hiệu tôi sẽ đến nơi ước hẹn. Và trong tích tắc tôi đã nhận ra mật hiệu và hiểu được ý nghĩa của nó.

Tôi, như một khúc gỗ nọ, được cụ lão lượm nhặt đem về chất vào một đống với các miếng gỗ khác. Cụ đã nhẫn nại đợi chờ đúng thời điểm để đốt lên que diêm mồi miếng lửa sưởi ấm lòng. Gió có những lúc thổi vù đến muốn dập tắt ngọn lửa, nhưng lão ông tìm đủ mọi cách để giữ ngọn lửa cháy đều. Một vài miếng gỗ bị lăn lộn qua bên xa ánh lửa hồng, lão ông không ngần ngại sức nóng phát ra từ hỏa lò mà tiến lại gần đặt từng miếng vào. Lữa lưởi liếm qua từng miếng gỗ và cháy rụi đi miếng nào là nét mặt lão ông tươi hẳn lên. Đến khi khúc củi cuối cùng biến dạng thành cục than đỏ rực, ông lão đã phát ra tiếng cười vui dòn dã, vang vọng giữa đêm khuya.

Nhớ đến lão ông, tôi còn nghe tiếng cười vui vẻ của người vang vọng bên tai. Tôi nhếch mép họa theo giọng cười không tiếng của ông; cùng lúc, lòng tôi rộn lên sự khát khao, ước muốn làm cho lão ông được cười tươi luôn mãi. Và tôi biết mình phải làm những gì. Tôi cần đặt cuộc sống mình trong bàn tay Thiên Chúa; để nhờ đó, Chúa Thánh Linh có thể biến đổi tôi thành một thụ tạo mới. Ưng ý với suy tư và điều dốc quyết của mình, tôi nhìn lại mảnh giấy trong tay để tìm đường đến nơi ước hẹn. Lần này khi nhìn vào họa đồ tôi biết mình cần phải nhắm hướng nào và tôi bắt đầu cuộc hành trình. Trên đường đi, tôi cảm được cơn gió nhẹ thổi tung mái tóc và thấy được những hạt bụi bay phất phơ trước mặt. Cơn gió đã lốc xoáy và thổi đống tro tàn đi khắp bốn phương. Tôi có cảm giác rằng sống trong Thánh Thần tôi sẽ là người của mọi người, của thế giới.

Bất chợt phía trước hiện ra bóng dáng quen thuộc của lão ông, tôi vội rảo bước nhanh chân để có dịp nói chuyện. Nhưng sao hình bóng lão ông cứ lúc ẩn lúc hiện...

Hải Âu