Falls     BÍ TÍCH BUÔNG RA

 

Luca 12:22-31: "Thầy bảo cho anh em biết: đừng lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo cho thân thể: lấy gì mà mặc. Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn, và thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao? Hãy xem chim trời: chúng không gieo, không gặt, không thu tích vào kho; thế mà Cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng. Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao? Hỏi có ai trong anh em, nhờ lo lắng, mà kéo dài đời mình thêm được dù chỉ một gang tay? "

"Vì thế, anh em đừng lo lắng tự hỏi: ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây?32 Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó. Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy".

Buổi sáng thức dậy soi gương, giật mình. Mái tóc mình lúc này màu trắng chiếm nhiều hơn đen. Phải chăng mình lo lắng quá nhiều chuyện? Nhìn những cây lá mùa thu, gần như chúng đang nói rằng: Bạn đừng lo lắng quá! Như Chúa Giêsu, chúng đề nghị nên tin tưởng hơn là lo lắng. Khi mùa thu đến, nhiều lúc mình muốn ôm lấy thân cây, tựa đầu vào chúng và hỏi xem chúng cảm thấy thế nào khi bị mất mát, khi phải từ bỏ, khi bị trần trụi; và chúng cảm thấy sao khi phải chờ đợi để được đong đầy lại những gì đã mất. Nghe thì thấy thật đơn giản, thật dễ dàng, nhưng thực tế lại rất khó.

Phải chăng mình là con người của “mùa thu phấn đấu”. Nếu mình không đủ can đảm để buông ra, để làm trống tâm hồn, để được thanh tịnh, an bình, và tự do thì ít ra cũng phải phấn đấu nhiều để tránh khỏi khoác lên mình chiếc áo choàng thất đảm. Thực ra để có được lòng muốn trở nên trống rỗng cần phải có một thời gian lâu dài.

Tâm hồn mình lúc này đây đang khao khát được lãnh nhận “Bí tích Buông Ra”. Buông ra những tham lam, ham hố danh vọng, của cải, tình cảm. Một khi mình khám phá ra rằng mình có đủ ơn để buông ra thì lòng tin tưởng mới bắt đầu thành hình nơi trung điểm trong con người thực của mình. Khi đó mình mới có thể cởi bỏ chiếc áo khoác tham vọng, bằng lòng đứng trần trụi, và giang rộng đôi tay đón nhận ơn Chúa.

Từ từ, chậm rãi,

Nàng ăn mừng “Bí tích Buông Ra”.

Trước hết, nàng bằng lòng

để màu xanh thắm của nàng phai đi,

đổi thành màu cam, màu vàng, màu đỏ.

Cuối cùng biến thành màu nâu, màu tàn úa;

Và rồi nàng bằng lòng “Buông Ra”

chiếc lá cuối cùng.

Bị lột trần trụi, nàng đứng lặng im.

Dựa vào bầu trời mùa đông lạnh lẽo,

nàng bắt đầy hy vọng với niềm tin.

Để Đấng Tạo Hóa làm việc tùy ý Người.

Nàng lặng im đứng nhìn chiếc lá cuối cùng

nhẹ nhàng giã từ nàng.

Giờ đây nàng mặc một màu trống rỗng, trần trụi.

Những cành cây của nàng tự hỏi:

“Những chiếc lá bỏ đi hết rồi,

Tôi còn cho bóng mát thế nào được.

Không lẽ từ đây tôi trở nên vô dụng ?”

Và Chúa Giêsu nói: Đừng nóng lòng và lo lắng quá!

Ban mai và hoàng hôn nhìn nàng âu yếm. Chúng củng cố niềm hy vọng của nàng. Chúng giúp nàng hiểu rằng sự phụ thuộc và hữu ích của nàng, sự trống rỗng và sẵn sàng chấp nhận của nàng sẽ đem lại cho nàng vẻ đẹp mới.

Mỗi ngày nàng kiên nhẫn, vui vẻ đứng cử hành “Bí Tích Chờ Đợi”.

" Và Chúa Giêsu nói :Còn về áo mặc cũng thế, lo lắng làm gì? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng mọc lên thế nào mà rút ra bài học: chúng không làm lụng, không kéo sợi; thế mà, Thầy bảo cho anh em biết: ngay cả vua Sa-lô-môn, dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy. Vậy nếu hoa cỏ ngoài đồng, nay còn, mai đã quẳng vào lò, mà Thiên Chúa còn mặc đẹp cho như thế, thì huống hồ là anh em!"

Bầu trời mùa xuân nhẹ tới, gió xuân đem lại cho nàng sự dịu mát, thoải mái. Và từ từ nàng nhìn thấy từ những cành cây khô cằn coi như đã chết của nàng bắt đầu bật ra những chồi non, rồi lá xanh. Một sức sống mới bừng lên. Một niềm tin mới chỗi dậy, chan chứa hy vọng. Tuyệt vời!

AN KHƯƠNG